[English Garden And Me] – TEG Phép màu của cuộc đời tôi

TEG không chỉ là T3H, TEG là English Garden, TEG là lời hứa hẹn của tôi với ‘’sư huynh’’ tôi, khổ mấy, cực mấy thì chúng ta cũng quyết tâm xây dựng một cộng đồng những con người Việt Nam không bao giờ cúi đầu vì rào cản ngôn ngữ.

Dòng đời là những chuyến đi và có những chuyến đi sẽ đưa chúng ta gặp gỡ những con người mà chỉ có thể nói là duyên phận, sẽ cho chúng ta đến những nơi mà chỉ có thể gọi là định mệnh trong cuộc đời.Không biết tình cơ hay cái duyên nào đã đưa tôi đến phỏng vấn ở ngôi trường T3H ấy, để tôi gặp anh, làm việc cùng anh và giờ đây TEG trở thành một phần vô cùng quan trọng trong cuộc đời mình. Đặt tay lên tim, tôi tự hỏi ‘’ EG trong tôi là gì nhỉ?’’.

Tôi – viết lại xóa, viết lại xóa. Bởi những dòng chữ này không thể thay tôi hiện hữu cảm xúc không thể diễn tả bằng  lời. Lúc thì văn hoa quá, không thực lòng. Lúc thì nghịch quá, không hợp. Lúc thì khô khan quá, không hay. Thôi thì tôi sẽ đặt một tay lên tim, một tay gõ bàn phím để tất cả những ai đang đọc những dòng này sẽ cùng tôi hồi tưởng lại về một chặng đường đã qua. Để nghe tôi tái hiện về TEG- người tình không bao giờ cưới nhé.

 Tuổi thanh xuân của tôi gắn liền với TEG-những kí ức, những kỉ niệm, những vấp ngã và những trưởng thành. Tất cả bây giờ lại hiện về trong tôi như một thước phim quay chậm. TEG trong tôi là đam mê không bao giờ dứt, tôi- một cô bé mới ra trường thủa ấy, đang đứng phân vân giữa biết bao ngã rẽ cuộc đời. Sinh ra và lớn lên ở giải đất miền trung đầy nắng gió, Cái mặn mòi của biển Cửa Lò , của sông Lam ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm hòn tôi . Cô bé cứng đầu , ương ngạnh, nóng nảy mang đăc trưng miền biển ấy đã chọn TEG làm điểm đến của mình, để rồi thời gian trôi đi , trải qua bao thăng trầm biến cố TEG đã làm tôi đằm thắm hơn, dịu dàng hơn và trưởng thành hơn.

TEG trong tôi là những tiết học rộn vang tiếng cười, là những cái ôm thật chặt, là những năm tháng tôi sống hết mình với tuổi thanh xuân của mình. Người ta thường nói “ tuổi thanh xuân như một cơn mưa, dù ướt mưa vẫn muốn quay lại để ướt thêm lần nữa”. Và tôi sẵn sàng quay lại nơi ấy, nơi tôi được tôi luyện tinh thần chiến binh, tinh thần máu lửa, tinh thần sáng tạo và tinh thần sống hết mình.Làm sao có thể quên được những trưa đầy nắng, cô trò chúng tôi cùng nhau làm sự kiện, những đêm không ngủ để cùng nhau chuẩn bị tạo ra màu cờ sắc áo riêng cho T3H khi chúng tôi cùng nhau đi tham dự Halloween.  T3H trong tôi , còn là Hồ Gươm những chiều lộng gió, là phố Cổ, là Hồ Tây… khi cô trò chúng tôi cùng nhau đi ‘’ giao lưu với Tây ‘’ để luyện giao tiếp tiếng Anh. T3H là những buổi chiều mưa bên quán nước chè nghi ngút khói ven đường…T3H yêu thương ấm áp nóng nàn và đầy hương vị để rồi có nhắm mắt cũng cảm nhận thấy hơi ấm của nắng vàng tháng 9 tựu trường, của những cái ôm thật chặt và của nước mắt ngày chia tay.

TEG không chỉ là T3H, TEG là English Garden, TEG là lời hứa hẹn của tôi với ‘’sư huynh’’ tôi, khổ mấy, cực mấy thì chúng ta cũng quyết tâm xây dựng một cộng đồng những con người Việt Nam không bao giờ cúi đầu vì rào cản ngôn ngữ. Một cộng đồng Việt Nam tự tin, kiên trì, thân thiện và không bao giờ bỏ cuộc. Một Khu vườn Anh Quốc thực sự ‘’enjoy English – enjoy life’’.

Viết về English garden, tôi thật sự muốn viết về “anh trai’’ của tôi- người đã cho tôi cơ hội, người đã ở bên tôi và tin tưởng tôi ngay từ khi mới bắt đầu.Là người đàn ông có nhiều ‘ vợ’ và nhiều ‘con’ nhất TEG- người mà tôi vẫn gọi bằng cái tên thân mật ‘’ đại ca’’. Nếu nói TEG là duyên thì chắc hẳn tôi và anh là nợ. Là nợ một lời hứa từ kiếp trước là kiếp này lại tiếp tục làm anh em, huynh muội của nhau. Bạn có tin vào nhân duyên không? Là khi bạn gặp một người nào đó bạn thấy thân quen như từ tự kiếp nào trong cõi ta bà. Tôi cũng không nhớ tôi đã hứa gì trong tiền kiếp, chỉ biết kiếp này khi lần đầu gặp anh tôi thấy quá đỗi thân quen, cảm giác không ngại ngùng, không lo sợ, cảm giác an toàn và tin tưởng.

Có nhiều cảm xúc lẫn lộn khi làm việc cùng anh nhưng dù là gì đi nữa thì tôi biết một điều luôn đúng đó là ở công ty anh là big boss- là sếp bự-sếp tổng của English garden. Nhưng hết công việc thì anh là người anh trai rất đỗi yêu thương tôi. Vâng, tôi đã tìm được anh trai thất lạc mấy kiếp của mình.Anh là một ông sếp có ‘’tâm’’ và ‘’có tình’’ nhất tôi từng biết.

Chúng tôi dù nói ra hay không nói ra đều quý trọng và rất thương anh. Tôi yêu EG vì nơi đó tôi có một ông sếp chưa bao giờ mắng tôi khi tôi làm sai, và dù có ‘’mắng’’ tôi cũng tin ‘’anh’’ còn đau hơn người bị mắng. Vậy nên tôi ‘’áp lực’’ lắm, ‘’áp lực’’ không phải vì bị phạt, bị trừ lương.. mà áp lực vì tôi sợ anh tôi buồn. Tôi sẽ không thể nào quên những cái ôm động viên, ‘’ánh mắt ‘’ tin tưởng, lời nói ấm áp, và nhiều khi là cả lo lắng hay buồn bã. Tôi đã từng hiểu lầm anh, từng thỉnh thoảng ghét anh và cũng có cả nhữn lúc tôi ‘’dận hờn’’ khi không đồng ý quan điểm với anh nhưng sau tất cả tôi vẫn chọn ở lại để cùng anh và đồng đội chèo lái con thuyền EG ra khơi. Bởi duyên phận mà, mấy cái hiểu lầm cỏn con và mấy cái dận dỗi vu vơ làm sao khiến anh em chúng tôi chia cắt được.

Tôi còn nhớ như in những lời động viên, hơi âm từ bàn tay anh đặt lên lưng tôi khi lần đầu tiên tôi trình bày kết quả cho phía doanh nghiệp đối tác. Lúc đó tôi run giữ lắm, nhưng cũng bởi niềm tin của anh giành cho tôi mà tôi đã vượt qua từ khó khăn này đến khó khăn khác. Anh thương tôi thật sự, có nhắm mắt lại tôi vẫn nhớ những giọt nước mắt của người huynh trưởng dành cho sư muội của mình khi tôi đưa anh tấm thiệp cưới. Vì anh biết em gái của mình đã trưởng thành hơn. Và tôi biết tôi luôn ‘’có thể gọi cho anh khi tôi cần vì anh luôn ở đó, dịu dàng và đầy quan tâm.’’

Không chỉ có sếp tuyệt vời, TEG đối với tôi còn là một nơi hạnh phúc , nơi luôn có những con người thầm lặng ở đó chiến đấu xây dựng TEG thành một nơi hạnh phúc để làm việc và học tập. EG trong tôi còn là chị Trang phó giám đốc, lần nào lúc tôi gặp khó khăn nhất, tôi vẫn không thể nào quên câu nói của chị ‘’ em cứ ở đó, chị đến ngay’’. Vậy mà tôi ương ngạnh nào có nghe chị đâu? Tại tôi cứ nghĩ là mình tôi có thể giải quyết, và rồi tôi tự nhận lấy hậu quả vì sự ương ngạnh của mình.

Ngoài anh Linh thì chị Trang là người sếp mà tôi biết ơn nhất, mới đầu tôi không hiểu nên hơi sợ sự nghiêm khắc của chị. Nhưng rồi thời gian trôi qua, tôi ngưỡng mộ sự kiên cường của chị Trang, sự thông minh chính trực của chị. Chị dạy tôi những bài học trong cuộc sống cũng như công việc. Bên trong một vẻ ngoài nghiêm khắc và chính trực là một trái tim lo lắng và yêu thương đồng nghiệp. Nhờ quan sát cách làm việc của chị mà tôi đã trưởng thành hơn trên phương diện một trưởng phòng đào tạo.

Nếu anh Linh đã bồi đắp cho tôi lòng yêu nghề, sự tự tin, và sáng tạo thì chị Trang dạy tôi sự chuyên nghiệp, công tư phân minh và kỉ luật. Chị Trang dạy tôi ‘’ rắn’’ và anh Linh dạy tôi ‘mềm’’. Tôi thật sự yêu quý và biết ơn chị.

TEG trong tôi còn là chú Toàn -người tôi luôn yêu thương bằng tất cả sự kính trọng. Tôi hiểu và thương chú vô cùng. Tôi hiểu nỗi lo của chú, và tôi ngưỡng mộ tình thần không thể khuất phục, tinh thần chiến binh , tinh thần ‘’người lính’’của chú. Chú đã dạy tôi ‘’mỗi người giảng viên là một người nghệ sĩ. Dù khán giả có đông hay ít, có đam mê và lắng nghe bài hát của mình hay không, thì nhiệm vụ của người nghệ sĩ vẫn là phải hát hết bài hát bằng cả trái tim của mình.’’ Tôi yêu chú như yêu một người bố nghiêm khắc , chính trực mà đầy sự quan tâm. Gặp chú là tôi “té” ngay, vì kiểu gì tôi cũng ăn phát véo, hay phát gõ đầu đau điếng của chú thôi.hihi. Cách chú chào những người chú thương đấy.

Eg trong tôi là những bữa cơm trưa bạn Nhung Ec chuẩn bị cho tôi, hoặc tôi ‘’cướp’’ của bạn Nhung,hoặc tôi giả vờ ‘’đáng thương’’ để bạn Nhung share cho tôi phần thức ăn ngon của bạn ấy. Eg trong tôi là những cái thở dài của Lâm quản gia mỗi lần làm lịch, khi giáo viên bị ốm xin nghỉ, khi học sinh bận thi bảo lưu giữa kì. EC trong tôi là sự máu lửa của đồng đội tôi cùng đẩy con thuyền English ra khơi, là sự nhiệt huyết hết mình của Nam, là sự năng động trong các phong trào của Công, là sự cá tính của Hồng Linh, của Sam Hoa, là sự hồn nhiên nhưng hết mình của Khôi, của Hoàng, của Trang. Là sự yêu thương,quan tâm chia sẻ của Tim của James, của Aaron của Marco. Và những kỉ niệm xa xưa thương nhớ của Thủy , của Ngọc…

EG trong tôi là vươn lên trong song gió để trưởng thành mạnh mẽ.

Và đặc biệt EG trong tôi là các bạn học viên. Là thành phần không thể thiếu của English Garden.Tôi biết ơn họ những con người đã cùng tôi biến ước mơ ‘’làm chủ tiếng Anh’’ thành công cụ hữu hiệu để xây dựng tương lai và đất nước. Những chiến binh của tôi đã cùng anh em tôi tạo nên màu cờ sắc áo của English garden, chiến binh, máu lửa, quyết chiến cho mục tiêu bất chấp khó khăn hay trở ngại nào.

EG là ‘’I dare 365 ngày nói tiếng Anh’’, ‘’EG là ôm nhau khóc khi không đạt mục tiêu’’, ‘’EG là Friday night, ‘’EG là coffee talk’’, ‘’Eg là debate ‘’….. EG là ….

Tôi sẽ không kết thúc câu chuyện vì EG của chúng tôi còn dài lắm, còn nhiều lắm. Tôi chỉ có thể nói rằng tôi  cùng đồng đội,  cùng các bạn học viên của tôi sẽ viết tiếp câu chuyện EG trưởng thành theo năm tháng. …

Trưởng phòng đào tạo English Garden – Trần Thị Mùi

 

Loading

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *